Trang chủ » Truyện dâm » (Truyen sex) Lớp Trưởng Trốn Học

Buổi trưa hôm ấy là lần đầu tiên mà Nguyễn thị Diệu Phương, lớp trưởng gương mẫu của 12A1 trường phổ thông trung học Phú Nhuận trốn học. Cô bé lấy cớ đau đầu xin nghỉ hai tiết cuối để đạp xe thẳng về nhà. Từ nhiều ngày nay mẹ đi vắng, Diệu Phương đã phải vừa học vừa lo cơm nước hầu hạ một người chị tàn tật khó tính nên hôm nay thật sự nghe kiệt sức.
Thật thì Diệu Thanh, người chị tàn tật của Phương, chưa hẳn đã hoàn toàn tàn phế. Bị một tai nạn xe đò trên tuyến đường SG-Long Xuyên cách đây năm năm cắt cụt hai bàn chân, Thanh vẫn cố gắng sống và làm việc gần như một cô gái bình thường. Nàng kiếm được hợp đồng thêu máy gia công tại nhà, ngoài ra còn học thêm Anh văn, dự trù xin thêm việc dịch thuật sách mà ông giáo Thịnh bạn mẹ Phương có lần đã giới thiệu. Cái gắt gỏng khó ưa của Thanh, cũng dễ hiểu, đã đến từ việc một cô gái trẻ cả ngày phải ngồi trên xe lăn quanh quẩn trong nhà, không người yêu không cả bạn bè. Không có ngày nào mà Diệu Phương thoát khỏi những cơn la mắng liên miên của cô chị.

Mới sáng nay thôi, đang tìm cách dắt xe đạp ra cửa, Diệu Phương đã bị cái giọng chua ngoắt của Thanh gọi giật lại : « Con bé mày đùa với tao đó hả ? Đứa nào vất cái áo nhỏ ngoài phòng khách thế này ? Bộ không biết hôm nay nhà có khách hả ? Mày có dẹp ngay đi không hay chờ tao xách chổi ra nựng cho mấy cái ? Đồ cái thứ con gái gì mà… » Gương mẫu ở trường thôi, chứ về nhà thì bé Phương bê bối có hạng. Ngày thường thay quần áo vất bừa bãi trong nhà đã có mẹ dọn dẹp cho. Hôm nay mẹ vắng nhà, lại sợ trễ học, quả thật bé thay quần áo trong phòng khách đã bỏ quên chiếc áo lót trên ghế nệm… Diệu Phương giận dữ quay vào nhà, nghĩ bụng : « Khách khứa gì hôm nay ? ngoài thầy Lãm dạy Anh văn và bà Sương đi thu hàng thêu máy ? » Phương không thèm dẹp, chỉ lượm cái áo lót nhỏ xíu màu hồng nhét xuống dấu dưới nệm ghế. Bà Thanh có phát hiện ra… thì mặc kệ bả, mặc kệ cả ông Lãm với bà Sương !

Khi Phương về tới nhà đã hơn 11 giờ trưa. Vừa bước chân vào phòng khách cô bé đã ngẩn người vì cảm giác một sự khác thường. Nhà cửa sao có vẻ bề bộn bừa bãi là lạ sao ấy ? Người khó tính ngăn nắp như Diệu Thanh có bao giờ cho phép đồ đạc nằm ngổn ngang trong phòng như thế ? Mấy bịch hàng thêu chờ giao bà Sương nằm ngả nghiêng nơi cửa vào bếp, rơi cả vải ra ngoài. Quyển sách Anh văn quý báu của Thanh đang nằm mở tung các trang dưới đất… Và trên bàn, bên cạnh vở Anh văn và bút là… Phương há hốc mồm, trợn mắt. Thôi chết rồi ! là chiếc áo lót nhỏ xíu màu hồng mà sáng nay cô bé đã dấu kỹ dưới nệm ghế ! Ai lôi ra thế này ? Không xa đấy, nằm trơ trọi dưới đất là quần của Thanh, quần ngoài quần trong, bị vất lăn lóc, tả tơi, rách nát. Và trong hành lang tối tăm dẫn ra nhà sau, chiếc xe lăn của Thanh nằm ngã nghiêng… không người.

Phương nghe tim như ngừng đập, muốn kêu lớn tên Thanh nhưng chưa kịp mở miệng ra đã nghe như có tiếng ai kêu khóc phía nhà trong…
Nửa như tiếng tỉ tê khóc của đứa trẻ, nửa như tiếng rên của mèo cái khi đêm khuya được mèo đực ôm ghì trên nóc nhà… Phương rùng mình, sợ đến tê dại, cố thu hết can đảm bước vào nhà trong. Cô bé đứng khựng lại như bị sét đánh trước cửa phòng Thanh.

Hai chân cụt của Thanh là vật đầu tiên mà Phương nhìn ra trong bóng tối mờ mờ của căn phòng đóng kín cửa sổ. Chân Thanh cụt từ đầu gối trở xuống, chỉ còn hai phần đùi trắng muốt đang dãy dãy như trong cơn động kinh…

Phương mở lớn mắt nhìn, kinh hoàng.

Diệu Thanh đang nằm ngửa trên giường khóc thút thít, áo sơ mi ca rô màu hồng bị lật ngược đến cổ để lòi ra đôi vú tròn lẳng cũng trắng muốt y như hai đùi nàng. Phải mất hai mươi giây cho mắt quen với bóng tối Phương mới nhìn ra thêm nhân vật thứ hai trong phòng, để hiểu ra vì sao mà Thanh khóc.

Người đàn ông đang quỳ gối dưới chân giường úp mặt vào giữa hai đùi Thanh mà hôn say đắm… không ai khác hơn là thầy Lãm !

truyen sex

Cũng như Thanh, thầy đang nhắm mắt nên không phát hiện được sự có mặt của Phương nơi cửa. Bộ râu lởm chởm của thầy đang hòa vào chùm lông êm như nhung của Diệu Thanh. Thầy đang nút chùn chụt cái khe trinh nhểu nước, những cú quét lưỡi trên hạt le làm Thanh phải rướn người lên mà bật khóc. Không chỉ bú, Lãm còn đút một ngón tay vào thám hiểm lớp thịt da nóng hổi bên trong âm hộ, như thể muốn vuốt ve màng trinh… Thanh tê tái, quằn quại, muốn xỉu. Bất ngờ Lãm đứng thẳng lên, ưỡn người, giương ra cái khúc dương vật to lớn gân guốc chĩa thẳng vào âm hộ đang phập phồng hé mở của Thanh.

Cú thụt đầu tiên bị chận lại… không chỉ vì tiếng kêu đau đớn của Thanh, mà còn vì tiếng rú kinh hoàng của Diệu Phương đứng nơi cửa !
Phương rú lên rồi ôm mặt bỏ chạy.

Lãm giật mình quay lại. Gương mặt hiền hòa nghiêm nghị ngày thường của thầy nay trở nên dữ tợn như cướp biển. Thầy gầm lên giận dữ, xoay người muốn nhảy ra cửa tóm lấy Phương. Nhưng Thanh đã kịp níu lấy tay thầy kéo giật lại :
« Anh ơi… »
Trong lúc nhấp nhỏm trên nệm tìm cách giữ tay Lãm, một cú chống tay hụt làm cô gái tàn tật mất thăng bằng rớt khỏi giường. Cái té nhào này của Thanh đã cứu Diệu Phương. Lãm, chỉ còn một bước nhảy nữa là chụp được Phương, đã phải vội vã quay trở về với Thanh.
« Anh ơi, đừng bỏ em mà, mặc kệ con đĩ chó đó đi… »
« Ừ, anh không bỏ Thanh đâu. »
Khi bé Phương vừa chạy thoát vào phòng mình khóa chặt cửa lại… thì ở phòng bên cạnh thầy Lãm cũng vừa khóa cửa để bắt đầu phá trinh Diệu Thanh.

***
Diệu Phương khóa chặt cửa rồi ngồi co ro trên giường, nước mắt ứa ra. Trong đời chưa bao giờ cô bé lại bị một cú sốc mạnh đến thế. Thầy Lãm, người mà mẹ nàng và cả ông giáo Thịnh đều khen là còn trẻ mà nghiêm túc đạo mạo hiếm có, đã lộ nguyên hình quỷ dữ. Và bà Thanh không ngờ lại hư hỏng như vậy.

Điều mà Phương không biết được, ấy là tất cả chuyện này đã xảy ra chỉ vì lỗi của chính cô bé.

Sáng hôm ấy, giữa giờ học Anh văn, Lãm đã phải ngạc nhiên lôi ra cái vật cân cấn dưới nệm ghế chàng ngồi : một chiếc áo lót nhỏ xíu màu hồng ! Thanh nghe máu nóng dồn lên mặt, đỏ hết hai tai và gò má, phần vì mắc cỡ, phần vì giận bé Phương, ngượng ngập nói lí nhí trong mồm :
« Em xin lỗi thầy đừng giận, cái này là của con bé… »

Lãm không giận, chỉ bối rối. Chiếc áo nhỏ trên tay chàng còn ấm hương thơm da thịt con gái. Người thầy trẻ tuy không phải hạng trăng hoa, nhưng có chàng trai nào trong hoàn cảnh này mà còn giữ được bình tĩnh ? Chỉ trong chớp mắt, chàng đã mất đi cái vẻ nghiêm nghị thường ngày. Lãm nhìn Thanh chăm chăm, cười nhẹ nhàng, giểu cợt :
« Thật hả ? Chiếc áo dễ thương như thế này mà không phải của Thanh sao ? Thế… áo nhỏ của Thanh đâu ? »

Thanh càng đỏ mặt, không trả lời được. Vì làm sao có thể thú thật với Lãm rằng nàng không bao giờ mặc áo nịt ngực trong những giờ học Anh văn !

truyen dam

Tuy tàn tật hai chân, Thanh vẫn còn giữ được bộ ngực tuyệt đẹp của tuổi hai mươi bốn tròn căng nhựa sống. Trước mặt người thầy đẹp trai ba mươi mốt tuổi là Lãm, bao giờ nàng cũng chọn mặc những chiếc áo sơ mi mỏng hở rộng cổ và… không mặc áo lót. Vì nếu không khoe cái đẹp nhất của mình là đôi nhũ hoa tuyệt mỹ ấy thì cô gái tàn tật còn biết khoe gì ? Chiếc áo sơ mi ca rô màu hồng mà nàng chọn mặc sáng nay đã cho phép Lãm chiêm ngưỡng hai núm son nhú lên nhọn hoắc dưới lớp vải mỏng ngực áo.
Giờ đây, sau câu hỏi trêu ghẹo, mắt người thầy trẻ đăm đăm nhìn vào ngực Thanh. Hai người còn chưa chạm vào nhau, Thanh đã nghe Lãm bắt đầu vuốt ve đôi nhũ hoa của mình bằng ánh mắt. Nàng rùng mình, cúi mặt.
« Lúc nào Thanh cũng quên mặc áo lót như vậy hay sao ? Lãm tiếp tục cười nhẹ nhàng giểu cợt – không sao, cho phép anh… đo thử… xem có phải là áo của cưng không nhé ? »

Dứt lời, Lãm đưa tay xoa lên ngay hai điểm nhú cao nhất trên đồi ngực Thanh. Cô học trò hốt hoảng co tay lên che ngực :
« Thầy ơi… »

Không kịp nữa. Bàn tay của Lãm đã bóp được vú Thanh.

Chiếc áo sơ mi ca rô hồng bị lật ngược lên tới cổ.

Đôi vú to trắng nõn nhảy bật ra ngoài.

Thanh chỉ kịp hoảng hốt kêu lên một tiếng đã thấy hai bàn tay to lớn của Lãm nâng hai bầu sữa lên… Chàng ngắm nghía một cách ngạc nhiên, thích thú. Nhiều năm thui thủi trong xó nhà đã cho cô gái tật nguyền một làn da mịn màng trắng nõn. Đôi vú nảy nở căng phồng nhựa sống ấy có màu da trắng bạch gần như trong suốt, nhìn thấy cả những đường gân xanh li ti trên hai bầu sữa, làm càng nổi bật thêm hai nụ nhũ hoa màu hồng sẫm.
« Anh không ngờ em lại đẹp như vậy. Cưng đẹp quá, Thanh ơi ! Hai núm ti còn son thế này, nhìn là biết gái còn trinh… Em còn trinh phải không Thanh ? Em có muốn cất Anh văn sang một bên để học Yêu với anh hôm nay không ? »

Bao nhiêu năm thầm yêu trộm nhớ Lãm, viết bao nhiêu lần tên chàng trong nhật ký… nhưng không hiểu sao khi ấy Diệu Thanh lại nghe hoảng sợ trước chuyện trai gái ?

Nàng cố chống cự không cho Lãm tiến xa hơn, tìm cách bỏ chạy… Nhưng làm thế nào một cô gái tật nguyền hai chân lại có thể thoát khỏi được một người cường tráng như Lãm ? Nhất là khi chàng đã bắt đầu say vì tình sau khi nếm được đôi vú đẹp tuyệt mỹ. Trong lúc dằn co, Thanh té ngã khỏi xe lăn. Lãm chỉ chờ có thế để nhảy lên người nàng, tụt quần Thanh ra… Chỉ trong nháy mắt Lãm đã lột truồng được Diệu Thanh. Từ ngày tai nạn đến nay, mỗi lần thay quần là Thanh đều trốn trong một góc phòng ngủ, chưa bao giờ nàng cho phép ai, ngay cả mẹ và bé Phương, nhìn đến hai chân tàn tật của mình. Giờ đây bị lột truồng trước mắt Lãm, không còn gì che dấu được nữa, Thanh bật lên khóc tức tối…

Nhưng đôi chân cụt này đã không gây cho Lãm chút phản ứng nào. Tật hay không tật, chàng chẳng quan tâm. Đâu có ai tuột quần con gái ra chỉ để ngắm đôi chân ? Lãm lặng lẽ đưa tay vuốt ve đùi Thanh. Đùi ngoài rồi đùi trong. Rồi luồn tay vào giữa háng cô gái, vào vùng lông rậm êm như nhung của cửa ngọc… Thanh há hốc mồm, nín khóc ngay lập tức. Tay Lãm đi đến đâu là Thanh như bị điện giật đến đó… khi ngón tay điêu luyện của chàng nhấn lên hạt ngọc, Thanh nẩy người lên rú một tiếng, sướng muốn xỉu…

truyen xxx

« Ôi chết ! … xin thầy tha cho em… đừng làm như thế… »
« Đừng làm như thế… thì làm như thế nào ? Cưng thích anh làm như thế nào cho cưng, nói anh nghe ? »
« … đừng làm như thế… ở đây ! »
Lãm bật cười : « Ừ thì không làm ở đây »

Chàng nhấc bổng thân thể trần truồng của Thanh lên, bồng nàng nhẹ nhàng, dễ dàng như người lớn bồng đứa con nít, đưa vào nhà trong.
Bài học « Yêu » thay cho bài Anh văn đã bắt đầu.

Tin rằng mẹ đã về quê ít ra một tuần, bé Phương thì đi học đến trưa, hai người đã không thèm đóng cửa phòng khi bắt đầu trao thân cho nhau, không biết rằng khi Lãm bắt đầu quỳ xuống chân giường để hôn bươm bướm Thanh là lúc Diệu Phương đã đẩy cửa dẫn xe đạp vào nhà…

***
Trên người còn mặc nguyên bộ áo dài trắng học trò còn chưa kịp thay ra, Diệu Phương ngồi co ro trên giường, nước mắt ràn rụa, hai tay bịt hai tai. Nhưng dù cho cô bé có cố gắng cách mấy vẫn cứ phải nghe hết những thứ tiếng động của phòng bên kia truyền qua bức vách gỗ. Thoạt đầu chỉ là tiếng thì thầm trò chuyện của hai người, giọng trầm trầm của thày Lãm xen kẽ những tiếng kêu nho nhỏ nũng nịu của bà Thanh. Rồi là sự im lặng hoàn toàn…

Bất chợt, một tiếng rú của Thanh !

Tiếng kẽo kẹt càng lúc càng lớn của chiếc giường gỗ đang run. Tiếng thở gấp gáp hổn hển xen lẫn tiếng rên la như trong cơn mê sảng, nửa đau đớn nửa đê mê hạnh phúc của Thanh :
« Chết em, anh Lãm ơi… chết em mất… »
Cuối cùng là tiếng gầm như thú dữ của thầy Lãm.
Tiếng Thanh khóc nấc !

Diệu Phương rụng rời tay chân, tin rằng chị mình đã chết.

Cô bé sợ hãi, úp mặt xuống gối ngất lịm đi…

Khi Diệu Phương tỉnh lại, trời đã về chiều. Ngoài kia một cơn mưa phùn dai dẳng làm năm sáu giờ chiều mà tối như đã về đêm. Cái sợ của cô bé vẫn còn, nhưng trên hết là cái đói khát và mắc tiểu sau cả buổi tự giam trong phòng. Nhưng làm thế nào để đi ra đây ? Phương rón rén ghé tai vào bức vách gỗ. Bên phòng Thanh chỉ là sự im lặng chết chóc làm cô bé càng thêm hoảng. Thôi rồi ! Vậy là con quỷ dữ tên Lãm đã giết mất bà Thanh rồi ! Nước mắt cô bé trào ra. Làm sao để báo tin này cho mẹ ? Vì phải ưu tiên cho người tật nguyền khó đi lại và cho công việc thêu may gia công, điện thoại duy nhất trong nhà đã được đặt trong phòng Thanh.

Sau hơn nửa tiếng ngồi bó gối, Phương quyết định mở cửa. Sự im lặng nặng nề bên ngoài cho cô bé biết rằng Lãm đã ra đi. Cô bé rón rén hồi hộp bước đến cửa phòng bà chị, nhìn vào. Cảm ơn Chúa, con quỷ Lãm đã bỏ đi ! không còn ai trong phòng ngoài bà Thanh ! Thanh nằm trần truồng, bất động giữa giường bề bộn quần áo chăn gối, hơi thở nhẹ và sâu trong giấc ngủ kiệt sức. Phương muốn lay chị dậy nhưng không có kết quả, bị kéo tay Thanh chỉ rên rỉ ú ớ vài câu vô nghĩa rồi rơi trở lại vào giấc mộng. Phương dù sao cũng yên tâm là chị mình vẫn còn sống, cuối cùng thôi không gọi nữa. Cô bé có biết đâu rằng trong chỉ hơn ba mươi phút giao hợp, nghệ thuật điêu luyện của Lãm đã khiến Thanh xuất tinh đến hai ba lần… Cảm giác sướng ngất của cô gái tật nguyền lần đầu được yêu đã kéo dài suốt buổi chiều, làm nàng giờ đây vẫn còn lâng lâng trên mây không tỉnh dậy được nữa.

Phương yên tâm, bỏ đi xuống bếp tìm cách giải quyết những vấn đề cấp bách của riêng mình. Cô bé lục tủ lạnh moi ra ăn tất cả những thứ gì ăn được, uống tất cả những thứ gì uống được. Thường ngày mẹ và Thanh vẫn mắng bé Phương ở cái nết ăn tạp, nhưng chưa bao giờ bé lại tạp đến mức độ hôm nay. Mười phút sau, yên ổn cái đói rồi Phương mới nhớ đến sự căng thẳng của một ngày không được đi tiểu. Cô bé vén áo dài, tụt quần ngồi xuống sàn nước cạnh bếp… Tiếng nước chảy xè xè không dứt, Phương nhắm mắt, thật dễ chịu !

Khi những giọt nước tiểu cuối cùng vừa lóng lánh nhểu ra khỏi cái khe nhỏ xíu… một bàn tay lạ đã luồn từ bên dưới mông Phương lên, bóp nhẹ âm hộ ẩm ướt của cô bé.

Bé Phương thét lên, kinh hoảng nhảy một bước… loạng choạng ngã nhào về phía trước. Chiếc quần dài tụt xuống tận mắt cá khi đi tiểu đã giữ hai chân cô bé lại.

Người vừa sờ chim cô bé, nhanh như chớp, từ phía sau vung tay ôm ngang eo Diệu Phương, kịp cứu cô bé khỏi một cú ngã đau đớn trên sàn nước. Vòng tay cứng như gọng kềm sắt ấy nhấc bổng Phương lên, mặc cho đôi chân con gái trần trụi không còn quần dãy dụa co đạp trong khoảng trống. Hắn mang cô bé từ sàn nước đi thẳng lên nhà trong. Tiếng mưa trên mái tôn nhựa át hết tiếng kêu la cầu cứu của Diệu Phương.

Ước mơ lớn nhất của đám con trai trường phổ thông trung học Phú Nhuận là lột được chiếc áo dài trắng của Nguyễn thị Diệu Phương để nhìn ngắm hai quả đào tơ quyến rũ của cô lớp trưởng 12A1… Đám con trai ấy ắt phải tự tử vì căm hận nếu được nhìn thấy những điều đang xảy ra ở đây, trong góc nhà bếp vắng lặng, tăm tối. Chỉ một tiếng soạt… chiếc áo dài trắng học trò đã bị giật bung hết nút, không che đậy được gì cho thân thể nữ sinh nữa. Phần áo dài còn dính trên người Phương chỉ còn che đậy được sau lưng và hai cánh tay, toàn thân phía trước không còn nút đã bị phanh ra, lồ lộ chiếc áo lót nhỏ xíu màu trắng.

Từ phía sau, kẻ đang khống chế Phương luồn tay xuống bên dưới chiếc áo lót, tìm tòi, mò mẫm… chỉ trong chớp mắt bàn tay hắn đã làm chủ trọn vẹn đôi vú nữ sinh nhỏ như hai quả quít. Đấy là lần đầu tiên trong đời mà đôi nhũ hoa tuổi dậy thì của Nguyễn thị Diệu Phương được yêu bởi bàn tay một người con trai, lần đầu tiên hai núm ti gái tơ được vân vê nắn bóp. Phương nghe như một luồng điện chạy từ hai núm nhũ hoa tỏa ra khắp thân thể, tê dại cả người… cô bé vẫn há to mồm nhưng không còn kêu la được nữa.

Và vì từ lúc đi tiểu xong Phương vẫn chưa kịp kéo quần lên nên phần thân dưới của cô bé cũng lồ lộ trắng toát dễ thương không kém phần thân trên. Bàn tay kẻ kia tự do tiến vào mò mẫm, ngọ nguậy, vuốt ve cái mu nhô cao đầy lông tơ… rồi đút cả một ngón tay si tình vào bên trong khe trinh còn ẩm ướt nước tiểu. Diệu Phương giật nẩy người, la lên một tiếng « ái» rồi sụm chân như muốn xỉu.

Hai bàn tay con trai chiếm hết thân thể trần truồng của Phương.
Bàn tay phải làm tình với *** cô bé, trong khi tay trái cưỡng hiếp đôi vú non.

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của người thầy dạy Anh văn nhỏ vào tai Diệu Phương :
« Ngực em sao nhỏ thế… thì ra chiếc áo lót dễ thương bỏ quên trong phòng khách sáng nay là của cưng… có đúng không ? »
Phương thét lên kinh hoàng.

Cô bé bật khóc. Dãy dụa. Cào cấu. Xoay người tát một cú thật mạnh vào mặt Lãm. Rồi vùng lên bỏ chạy.

Lãm cao to, tay rộng chân dài, có lẽ đã chụp lại được dễ dàng Diệu Phương nếu như không vấp chân vô một góc bàn ăn. Chàng đau điếng, loạng choạng mất mấy giây, đủ thời gian cho cô bé chạy thoát lên nhà trên.

Nếu lúc ấy Phương nhanh trí mà chạy vào phòng Diệu Thanh để đánh thức cô chị dậy, thì có thể tình hình đã đổi khác… Nhưng trong lúc hoảng sợ, cô bé chỉ nghĩ đến việc trốn trở lại vào phòng mình rồi khóa chặt cửa.
Cô bé đóng sập cửa lại, run rẩy, hoảng hốt gài móc. Chỉ cần trốn yên trong phòng cho đến lúc mẹ về là được. Cánh cửa phòng có đến hai móc sắt trên dưới, Lãm có là quỷ thật cũng không tài nào phá nổi.

Nhưng Lãm không phải là quỷ, mà là cả địa ngục ! Bảy mươi sáu kí lô của thân hình một thước bảy mươi lăm của chàng tông thẳng vào cửa. Chỉ nghe một tiếng “binh”, cả hai móc sắt văng ra. Diệu Phương bị cánh cửa xô ngã lăn dưới đất… Cô bé vừa khóc ré lên vừa lồm cồm bò bốn chân… không còn biết chạy đi đâu, Phương chỉ tìm cách bò vào góc phòng tránh Lãm càng xa càng tốt.

Lãm nói gì đó, Phương nghe không rõ, chỉ hiểu rằng anh ta đang tìm cách trấn an mình bằng cái giọng trầm trầm tình cảm… đúng cái giọng mà Phương đã nghe anh ta nói âu yếm với Thanh trước khi phá trinh chị ta. Phương lại khóc lớn hơn, hiểu rằng Lãm đang chuẩn bị phá trinh mình.
Từ phía sau, hai bàn tay con trai to lớn đầy sức mạnh nắm giữ ngang eo Phương làm cô bé không bò được nữa. Hai bàn tay xoa bóp nhẹ nhàng đôi mông tròn lẳng mát rượi của Phương. Đôi mông ấy là chỗ để nhận đòn roi mây những khi mẹ hay Thanh nổi giận, nên Phương hết sức ngạc nhiên khi nghe nó được xoa bóp âu yếm đến thế. Cô bé ngây thơ còn chưa hiểu chuyện gì… thì bất chợt đã nghe đầu dương vật cứng như sắt của Lãm chạm vào lỗ hậu môn mình, rồi luồn lên phía trước… chui thẳng vào cái khe con gái đỏ hỏn còn ướt nước tiểu. Cô bé giật bắn người, rú lên một tiếng đau đớn !

Diệu Phương muốn cào cấu, dãy dụa, muốn kêu la, cầu cứu… nhưng không làm gì nổi nữa. Sự đụng chạm giữa hai bộ phận nam nữ chẳng khác gì một cú chạm điện cao thế. Một luồng điện từ sâu thẳm bên trong âm hộ trong chớp mắt đã chạy tỏa khắp toàn thân cô bé, chạy đến đâu làm Phương tê dại sướng ngất đến đó. Lãm càng dữ tợn hung bạo, Phương càng sướng. Toàn thân cô bé quằn quại, run bần bật… Bất chợt, không nhịn được nữa, Phương bùng nổ, xuất tinh ! Cô bé ưỡn người như bị động kinh, rú một tiếng nghẹn ngào. Lần xuất tinh đầu đời mãnh liệt như giông bão. Cô bé há hốc mồm, ràn rụa nước mắt, bủn rủn tay chân ngã gục xuống, ngất lịm đi trong tuyệt đỉnh hạnh phúc.

Đôi môi dưới của Phương còn mấp máy co giật, nhểu ra một thứ nước nhựa trắng đục xen lẫn màu hồng của máu trinh.

***
Cuộc sống đã trở lại bình thường sau ngày giông bão ấy. Vài ngày sau khi mẹ hai chị em Thanh, Phương trở về nhà đã vui vẻ nhận thấy hai cô con gái ngoan của mình vẫn bình an vô sự. Diệu Thanh hằng ngày vẫn tỉ mỉ thêu may gia công, hai lần một tuần lại chăm chỉ học Anh văn với người thầy tuy trẻ mà nghiêm túc đạo mạo hiếm có. Cứ sau mỗi giờ học, cô gái tàn tật lại có vẻ yêu đời hơn, mắt sáng môi hồng hơn. Mẹ Thanh khoe với ông giáo Thịnh là kiến thức vững vàng ngày càng giúp cô con gái tật nguyền của bà tự tin yêu đời hơn.

Nhưng Diệu Phương thì ngược lại, ngày càng tỏ vẻ mệt mỏi, xanh xao hơn. Điều mà mẹ và Thanh đều không biết là cô lớp trưởng 12A1 càng ngày càng trốn học nhiều hơn. Cô bé thường xuyên lấy cớ đau đầu để trốn tiết. Không phải để về nhà như trước, mà là để trốn vào trong một con hẽm cách nhà khá xa. Cô bé trốn vào trong một căn nhà cuối hẽm, rồi lại trốn vào trong một căn phòng nhỏ trong nhà. Tại đấy, Diệu Phương sẽ trút bỏ bộ áo dài nữ sinh trước khi nũng nịu thả thân thể trần truồng của mình vào vòng tay người chủ nhà tên Lãm. Bao giờ cũng thế, buổi trốn học luôn luôn kết thúc trong tuyệt đỉnh hạnh phúc.

Hết

Truyen sex